Thư gửi mẹ của đứa con bị tan máu bẩm sinh
không ngủ được, hình dung cuộc thế đến nay 32 tuổi vẫn chưa báo hiếu được cho mẹ và ngày mình ra đi bất cứ khi nào do bệnh tan máu, Hà Văn Vương trở dậy viết thư cho mẹ.
“Hình hài con khi còn là cát bụi, lớn lên dần qua tim mẹ bao dong…
Ở nơi đây con chỉ có chiêu tậpt mình, chiếc thời tiết lành lạnh của Hà Nội khiến cho cho con lại cảm thđó nhớ mẹ đa dạng hơn và bao lăm kỷ niệm ngày bé ùa về trong con, khiến con muốn về ngay có mẹ. Thế nhưng, chưa bao giờ đứng trước mặt mẹ mà con dám bày tỏ tình cảm của mình, cũng chưa bao giờ mẹ nhận được từ con chiêu tậpt lời chúc hay chiêu tậpt bông hoa vào các ngày của mẹ. Mẹ có buồn về con nhiều lắm không ạ?
Mđó hấp ủ ấp nay con thđó mình khó chịu trong người. Con biết căn bệnh tan máu bẩm sinh của con mỗi ngày chiêu tậpt nặng, sức khỏe mỗi ngày càng yếu đi. Con đã không thể đếm nổi số bịch máu đã được tầm nãền. Mẹ ơi… ví như lỡ may con mất trước mẹ, lúcến cho sao mẹ chịu được đây? Con chưa khiến cho cho được gì được cho mẹ, cho gia đình, cho các người con thương.
Nhưng có ai biết được, người ra đi cũng đau khi biết mình sẽ phải từ bỏ tất cả các bộ mặt thân yêu mà biết rằng mình ko bao giờ được gặp nữa, đau vì biết rằng mình sẽ làm họ đau theo. Có nỗi đau nào hơn là nỗi đau chia xa, xa người nhà của mình vĩnh viễn?
Nếu chẳng may con ra đi trước, căn nhà sẽ trống trải hơn. Con sẽ ko thể chở mẹ đi chợ mỗi ngày, ko thể thoa tay chân cho mẹ mỗi khi mẹ ốm, nhưng con vẫn bên cạnh mẹ hàng ngày, chỉ có điều con không nhắc được, không chạm được vào mẹ mỗi ngày”.
![]() |
|
Hàng tháng, Vương phải vào Viện huyết học tróc nãền máu, thải sắt. Ảnh: Bệnh viện phân phối |
Anh Hà Văn Vương ở Thanh Hóa, phát hiện bị tan máu bẩm sinh thể nặng vào năm 20 tuổi sau 1 trận sốt cao không dứt. Trước đó, Vương thường xuyên đau ốm. Năm 7 tuổi, Vương nhập viện nhi Thanh Hóa và phải phẫu thuật cắt lách do bị phù nhưng không phát hiện ra bệnh.
Năm 2008, Vương bị sốt cao. Tại Bệnh viện Bạch Mai, Vương được kết luận mắc bệnh tan máu bẩm sinh cả đời gắn có bệnh viện. hai năm sau, Vương chuyển sang điều trị tại Bệnh viện Huyết học và tróc nãền máu Trung ương.
thời kì đầu, cứ ba đến bốn tháng, Vương đến viện để tầm nã hỏiền máu, thải sắt. Bảo hiểm y tế chi trả 1 phần chi phí. cách đây không lâu, bệnh nặng hơn nên cứ hàng tháng, anh phải vào viện để điều trị thường xuyên. Chàng trai cao một,57 m, nặng 46 kg, nhắc ước mơ bây giờ chỉ mong có đủ sức khỏe để không làm bố mẹ phiền lòng.
“Mình và em gái cùng bị tan máu bẩm sinh nên mẹ đã vất vả, xuôi ngược chạy chữa hàng chục năm trời. Mình thương mẹ lắm”, anh đề cập.
Tháng 5/2017, Vương lên Hà Nội ở trọ để thuận tiện thể điều trị, vừa mua thêm việc làm mưu sinh. Mỗi ngày, anh chạy xe ôm để có thu nhập trang trải cuộc sống và lo viện phí. toàn bộ, anh chạy xe ôm vào ban ngày, đêm về nghỉ ngơi. chiếc xe máy phát triển thành gia tài quý giá nhất.
![]() |
|
Vương (áo đen) chạy xe ôm mỗi ngày để trang trải viện phí. Ảnh: Bệnh viện sản xuất |
Chia sẻ bức thư viết cho mẹ, Vương nhận được điện thoại của mẹ đầy cảm xúc vẫn không quên động viên con lạc quan chữa bệnh.
Ước mong lớn nhất của Vương là sống rẻ, sống hữu dụng để mọi người không áp lực. “Lắm lúc nghĩ thấy cuộc thế mình nhiều nỗi buồn nhưng tình yêu của mẹ đã khỏa lấp hết”, chàng trai tự nhủ dù cạnh tranh cũng không bỏ cuộc.
Đoạn cuối bức thư gửi mẹ ngày 20/10 của chàng trai, viết:
“Mẹ hay nhắc có con rằng loại chết chẳng có gì đáng sợ cả, cuộc sống này mới cạnh tranh. Chúng ta phải sống thế nào cho phải chăng vì khi chết đi, con người cũng trở về cát bụi mà thôi, còn duyên còn nợ thì còn sống, hết duyên hết nợ thế ra đi. Cho dù đã hết duyên hết nợ mang thế cục, nhưng con vẫn còn nợ mẹ, nợ những người thân yêu bao điều chưa làm và chưa kể hết…”.
Thùy An
Bài viết Thư gửi mẹ của đứa con bị tan máu bẩm sinh đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Framesi Việt Nam.
source https://framesi.com.vn/thu-gui-me-cua-dua-con-bi-tan-mau-bam-sinh/


Nhận xét
Đăng nhận xét