Để thêm những nụ cười
Trong lạnh giá của tiết đại hàn nhưng vẫn không đủ để dịu bớt loại hot đang bùng lên như chiêu tuyển tuyển chiêu tậpt vầng lửa trong các người ruột giết thịt của tôi, khi bệnh tình của tôi trở nên trầm trọng. Thân hình tiều tụy da bọc xương thường co rúm lại khi các cơn đau hành hạ, chân trái nhức nhối do hậu quả của tình trạng di căn gẫy lìa cổ xương đùi và vùng xương chậu các vết rỗ loang lổ. Trên đầu, dòng khối u quái ác bực tức căng như bong bóng đầy khá chỉ chờ có cơ hội là nổ tung ra. Tôi mê mệt trong đau đớn…
các khi tương tự tôi chỉ mong có được chiêu tậpt giấc ngủ, chiêu tậpt giấc ngủ thật dài để quên đi tất cả các đau đớn do bệnh tật đang tra tấn bản thân mình.
Trên giường bệnh, giữa các cơn thức giấc cơn mê, tôi mang máng nghe được các ngôn ngữ như từ rất xa vẳng lại của các người nhà: đau đớn thế này thì không chắc có qua khỏi được không, cầu mong đừng có điều gì bất hạnh xảy ra vào dịp Tết này để gia đình, con cháu được đón Tết, đón xuân cho vui cửa vui nhà…
các ước mơ thật faken dị, thật thân thương mà tôi thđó nghẹn ngào đau xót. các mơ ước đã lđấy đi không biết bao nhiêu giọt nước mắt của người bạn đời đã bao ngày đêm mòn mỏi, héo hắt trong lo âu coi ngó cho tôi, bón cho tôi trong khoảngng thìa cháo, thoa bóp khi các khi cơn đau hành hạ thể xác tôi, đa dạng lúc do mỏi mệt gục ngủ bên thành giường mà vẫn còn đọng lại các giọt nước mắt lăn dài trên gò má.
![]() |
|
Ảnh tác giả cung cấp. |
Tôi được bệnh viện cho về nhà điều trị theo ước vẳng của gia đình đúng vào ngày 23 tháng Chạp, ngày ông Công ông Táo. Thuốc điều trị trong các ngày về nghỉ Tết là chiêu tậpt cơ số fakem đau chủ yếu là móc phin ktrằnm theo đơn về bệnh viện thị xã đăng ký mua lúc hết thuốc. Thế rồi cái Tết cũng qua đi trong sự lo lắng hồi hộp của gia đình và may mắn đã không có sự cố xảy ra.
Sau 20 ngày nghỉ Tết, gia đình lại chuyển tôi lên bệnh viện để tiếp diễn chữa trị trong điều kiện sức khỏe và thể lực suy kiệt. các cơn đau càng ngày càng tăng, hy vẳng qua khỏi là quá mong manh, oắt con con giới sinh tử là chiêu tuyển tuyển chiêu tuyển chiêu tậpt khoảng cách rất sắp, mọi nỗ lực của các bác bỏ sĩ đều không sở hữu lại hiệu quả. Hơn 20 ngày sau lúc điều trị ko có kết quả, các bác sỹ ở bệnh viện đã động viên gia đình đưa tôi về để tiện thể việc săn sóc và nếu như có mệnh hệ gì thì cũng là ước vẳng của tôi muốn được trở về gia đình, về mang căn nhà nơi đó là tình thương và tất cả các gì thân quen mà tôi đã trong khoảngng gắn bó.
Tôi được gia đình đưa về trong nỗi buồn thất vẳng. Ở quê tôi câu đề cập cửa miệng: “Bệnh viện đã trả về” có nghĩa là chỉ còn chờ ngày ra đi, nỗi ám ảnh của các người nhà trong gia đình trĩu nặng. Tôi hình dung ra chiêu tậpt kết cục rất buồn nếu như điều đó xảy ra có gia đình mình và tự nhủ cho dù sự việc có diễn biến tồi tệ như thế nào thì các nỗi đau mất mát lại chính các người thân ở lại phải chịu đựng.
Rồi tiếp theo là các ngày nằm trên giường bệnh, gia đình chăm sóc, bè bạn thăm hỏi động viên chia sẻ – các tình cảm ấm áp dành tất cả cho tôi sở hữu phương châm còn nước, còn tát, dù chỉ là hy vọng rất mong manh.
lúc biết mình đã trong hiện trạng bạo bệnh, đôi lúc cũng cảm thđấy chạnh lòng. Nhớ lại các ngày nằm trong bệnh viện tôi luôn đặt cho mình câu hỏi buông xuôi hay đối mặt sở hữu cuộc đấu này? Mình cũng đã trong khoảngng đối mặt mang chiêu tậpt trận chiến ác liệt mà trước mặt là kẻ thù, là bom đạn và mình đã vượt qua. Còn lần này, kẻ thù ko nhìn rõ mặt, nó trực tiếp tàn phá và hủy hoại sức khỏe của mình.
Biết bao suy nghĩ liên miên, các hình ảnh, các tấm gương dũng mãnh trong chiến tranh và các tấm gương quả cảm chiến đấu sở hữu bệnh tật như đề cập nhở tôi hãy gan dạ đối diện và can đảm lên. Rồi các ánh mắt, các tình cảm, sự chăm lo nồng nhiệt của người thân trong các thời điểm nguy khốn nhất như tiếp thêm nghị lực để mình im tâm điều trị.
Nhưng đó là 1 chọn lọc và thử thách gay go, 1 sự chọn lựa rất gian truân và ko hề dễ chút nào khi mà bệnh viện và các bác sĩ đã thực sự bó tay vì bệnh tình đã ở quá trình cuối, các diễn biến rất xấu đang đến dần mang bản thân, các cơn đau liên miên nhức nhối như cứa đứt trong khoảngng phần cơ thể, chỉ có các liều móc phin là biện pháp chung cuộc để cắt những cơn đau.
Giữa lúc mọi người kẻ xuôi người ngược mua tòi mọi cách sở hữu ý thức, có bệnh thì bái tứ chiếng, bản thân tôi những lúc bớt đau cũng dò sắm trên các trang thông báo tìm vận may được gặp thầy gặp thuốc. Tôi giới hạn lại trước những thông tin mà đài truy hỏiền hình VTV1đưa tin về nghiên cứu của Viện Hàn lâm khoa học và Công nghệ Việt Nam có sản phẩm GHV KSOL. Tôi quyết định sử dụng thử.
Tôi dịu bớt những cơn đau, gượng dậy khiến cho cho cho cho bạn có cái xe lăn, quyết tâm thoa bóp chiếc chân gãy lâu ngày ko cử động phù đẫm căng nước. Tôi nín khá để chịu đựng những cơn đau bởi cử động trâm bóp là cái vết gãy xương đùi cọ vào nhau đâm vào phần cơ, đau đến vã mồ hôi…
Những ngày đầu là những ngày thử thách tôi cố phải chịu đựng và quen dần, tôi đã phần nào cảm nhận được những tác dụng của sản phẩm, đã có những giấc ngủ được vài tiếng trong đêm, cảm giác ăn uống thđó ngon miệng, ko nôn ói đắng chát như trước.
Tôi đã cố gắng tự mình vịn vào thành giường để đứng lên, lần trong khoảngng bước tập đi. Thđó khả năng và chuyển biến rẻ nên tôi quyết định mua đôi nạng để cố gắng vượt lên. Những bước đi ban sơ sở hữu đôi nạng là vô cộng khó khăn, cái chân gãy ko chịu theo sự điều chỉnh của cặp nạng, nhiều khi vẹo vọ vẹo muốn té ngã… Kiên trì luyện tập, uống KSOL đều đặn mỗi ngày, tôi đã dần bỏ lại được cái xe lăn đầy duyên nợ, dần làm bạn sở hữu đôi nạng để có thể chủ động trong sinh hoạt sau này.
Tháng tám năm ngoái, tôi đã đi kiểm tra tương đốim lại sức khỏe, khối u tuyến im đã ko còn, các ổ di căn hoàn lớnàn ổn định, sức khỏe hoàn lớnàn phục hồi. Tôi và gia đình vô cộng hạnh phúc, bạn bè đến chia vui, chúc mừng tai qua nạn khỏi trong niềm vui khôn tả. Khi có đủ sức khỏe, cuối năm ngoái, với đôi nạng làm bạn đồng hành, tôi đã thực hành chuyến đi trải nghiệm du lịch đất phương Nam sắp 1 tháng rưỡi trời từ Sài Gòn, Đồng Nai, Lâm Đồng và ra đảo Phú Quốc, chuyến đi thành công, an lớnàn trong niềm vui chung của gia đình và bè bạn.
Đầu năm nay cũng với đôi nạng, 1 mình rong ruổi ngược lên miền Tây Bắc, yên Bái, Lào Cai, Sa Pa và tôi đã được chính thức đặt chân lên đỉnh Fansipan – nóc nhà Đông Dương, 1 việc làm mà trước đây tôi chưa bao giờ dám mơ về điều đó.
![]() |
|
Ảnh tác giả cung cấp. |
Ung thư chưa hẳn là vô vọng. Ung thư ko gớm ghê như nhiều người vẫn nghĩ. Ung thư không phải là bản án cuối cùng để chấm dứt 1 cuộc sống của con người. Tôi đã trải qua những tháng năm nghiệt ngã và đau đớn của bệnh tật, đối mặt với 1 cuộc chiến cam go, đã chứng kiến tận mắt sự ra đi của không ít người đồng bệnh. Những đau đớn ấy, mất mát ấy để lại cho mọi người thđó được rằng cuộc sống này quí giá đến nhường nào.
Trong khuôn khổ bài viết này, tôi mong rằng những dòng tâm sự sẽ là những sẻ chia với những người đồng bệnh. Tôi cũng nghiệm ra 1 điều, để vượt qua cuộc chiến với căn bệnh ung thư không thể thiếu được một tinh thần lạc quan, một nghị lực kiên cường để vượt qua bệnh tật.
trái đất này có muôn vàn sự sống, sự sống nào cũng đẹp và có những giá trị riêng. Giữa bùn đen đầm lầy những búp sen hồng vẫn vươn lên hướng về phía mặt trời cho những đoá sen thơm ngạt ngào. Giữa rừng sâu hẻo lánh dù bám trên khe đá hay len lỏi dưới những tán cây cổ thụ che phủ những giò phong lan vẫn ngạt ngào hương hướng về phía mặt trời khoe sắc cho ta những cánh hoa lan tuyệt đẹp. Mỗi chúng ta đều đang có một cuộc sống hoàn hảo – đó là ái tình, sự đùm bọc của đồng loại, hãy trân quý cuộc sống tươi đẹp này để luôn có những nụ cười giống như những đoá hoa vươn lên hướng về phía mặt trời, để cuộc sống ngày thêm tươi đẹp.
Vũ Huy Chương (Xóm hai, xã Kim Hải, thị xã Kim Sơn, Ninh so bình)
Bài viết Để thêm những nụ cười đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Framesi Việt Nam.
source https://framesi.com.vn/de-them-nhung-nu-cuoi/


Nhận xét
Đăng nhận xét