Chia sẻ của người con trai có mẹ ung thư đại tràng

“khi con biết đòi ăn

Mẹ là người mớm cho con muỗng cháo

khi con biết đòi ngủ bằng tiết tấu

Mẹ là người thức hát ru con.

Mẹ – Có nghĩa là khởi đầu

Cho cuộc sống. Cho tình ái. Cho hạnh phúc.

Mẹ – Có nghĩa là độc nhất

chiêu chiêu tậpt bầu trời. chiêu tậpt mặt đất. chiêu chiêu tuyển chiêu tậpt vầng trăng

Mẹ – Có nghĩa là mãi mãi

Là cho đi không đòi lại bao giờ…”

Mẹ tôi – bà è cổ Thị Thúy, xóm 2, xã Chất tị nạnhnh, Kim Sơn, Ninh so so tị nạnhnh – cũng như bao người phụ nữ tần tảo, vất vả và luôn yêu thương vô điều kiện, sẵn sàng hy sinh vì các con của mình. Đúng là “đi khắp thế gian không người nào phải chăng bằng mẹ, gánh nặng cuộc đời không người nào khổ bằng cha”, cha chúng tôi đã đột ngột đi xa, xa mãi đã 6 năm nay, mẹ tôi trở nên chỗ dựa độc nhất vô nhị và là “gia tài” quý giá nhất của 3 chị em chúng tôi.

Cha mẹ tôi xuất thân cũng từ 2 gia đình dân cày nghtrằno, tương đốic làng mà cộng xã. Mẹ kể rằng 2 người đến sở hữu nhau qua đầu mối và gần đặt, chỉ quen nhau có vài tháng đã thành vợ thành chồng rồi sinh liên tục 3 đứa con “trứng gà trứng vịt” trong 4 năm liền. Vất vả là thế, nghtrằno khó là thế, nhưng chưa chiêu tuyển tuyển chiêu tậpt lần nào chúng tôi thđó bố mẹ bao biện nhau mà sống rất hòa thuận, chỉ tuyển chiêu tậpt lòng tập hợp nỗ lực chăm lo cho con cái, dù phải thường xuyên vay mượn nhưng tuyệt nhiên không để chúng tôi thđó chiêu 1 tiếng kêu than. Bố tôi bảo đời bố mẹ không được may mắn để có dịp học cao biết rộng, cho dù như thế nào thì bố mẹ cũng sẽ lo nuôi dưỡng và cho các con học hành đến nơi đến chốn, đó là bí quyết độc nhất vô nhị để có thể thoát khỏi cảnh “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời”, cứ “ráo mồ hôi là hết tiền”. Để phấn đấu trang trải cho cuộc sống, lo cho 3 đứa con ăn học, cha mẹ tôi – cặp vợ chồng nông dân đúng nghĩa, tần tảo thức khuya, dậy sớm, không quản bất cứ việc gì để khiến cho thuê khiến cho thuê, kiên định mang niềm tin là mai sau, cuộc sống của các con sau này sẽ tương đốic.

Nhà tôi nghtrầno lắm, khi còn bé, cha mẹ tôi vẫn luôn nhịn nhường các con chỗ khô và ấm nhất trên hai chiếc giường xập xệ bị nước mưa dột ướt lạnh. Vì nhà ko đủ chăn ấm, lo con bị lạnh, mỗi đêm mùa đông bố mẹ đều vào giường nằm trước, chỉ là để khi con học bài xong, thì chỗ con nằm đã ấm sẵn rồi. ko biết bao tháng ngày của các năm đã qua, chúng tôi thức khuya, dậy sớm học bài, bố mẹ lo con dậy rồi lại ngủ quên, nên cũng dậy, ngồi học bài chung mang con, rót cho chúng tôi ly nước nóng, rồi ngồi nghe con học. các kỷ niệm đó sẽ chẳng bao giờ chúng tôi có thể quên… Biết rằng các nhọc nhằn và khoản tiền mà bố mẹ vay nợ khi chúng tôi lớn dần, đặc biệt là khi khởi đầu đi học đại học xa nhà càng càng ngày càng đa dạng hơn, chúng tôi ko biết khiến cho cho gì hơn ngoài việc nỗ lực học hành cho thật phải chăng và hy vọng rằng lúc ra trường có việc lúcến cho cho sẽ cộng tích vớip trả nợ dần, bớt dần gánh nặng cho cha mẹ.

Giá như cho dù có nghtrằno khó và vất vả mà cuộc sống cứ thế so phân bình im ổn trôi đi, chắc hẳn mẹ tôi cũng ko xấu số đến tương tự. 1 ngày cuối đông năm 2013, cha tôi đã đột ngột ra đi vì căn bệnh nhồi máu cơ tim, để lại bao điều ước nguyện còn dang dở về gia đình và con cái. Mẹ tôi kêu gào trong sự đau đớn, tuyệt vọng, 3 chị em tôi cũng sốc nặng. Đau buồn và thương tiếc vô cộng, sau đám tang bố, quay lại sở hữu cuộc sống bươn chải bình thường, gia đình mất đi 1 người cần lao chính, mẹ nghẹn ngào, im lẽ khóc trong khoảngng đêm, ko gì có thể diễn tả hết được gánh nặng, sự điêu đứng, lo âu chồng chất trên đôi vai gầy của mẹ.

Nhưng mọi bất hạnh cũng ko giới hạn lại ở đó, 3 năm sau, giữa năm 2016, lúc mà gánh nặng lo tiền ăn học, khoản nợ ngày càng đa dạng hơn thì mẹ lại phát hiện bị mắc bệnh ung thư đại tràng. Cũng vì chỉ mải lúcến để kiếm tiền chăm lo cho các con, ko để ý đến sức khỏe của mình nên mẹ đã bị bỏ qua những triệu chứng ban đầu của bệnh, lúc phát hiện ra thì đã ở giai đoạn 3B. Năm đó chị tôi vừa mới ra trường, đang tìm cơ hội ứng tuyển, chưa kịp đi lúcến để đỡ thêm gánh nặng cho mẹ, tôi và cậu em trai út đang là sinh viên năm cuối và năm thứ 3 đại học.

Mẹ phải đi điều trị, phẫu thuật mổ cắt khối u và tróc nã hỏi tìmền hóa chất. Nhìn mẹ gầy yếu, da xanh lướt, nôn mửa, mỏi mệt, đau đớn, ko còn 1 tí sức sống nào vì những tác dụng phụ của hóa chất lòng tôi quặn thắt, xót xa và thương mẹ cực kỳ. Có lẽ giả dụ để chứng kiến tận mắt, chắc hẳn mẹ là người phụ nữ kiên cường, nghị lực nhất mà tôi trong khoảngng thđó. Cố cầm cự được 4 rồi 5 đợt truyền, tới đợt thứ 6 thì mẹ phải tạm ngừng vì thiếu máu, ko đủ hồng cầu. Ăn uống thì miệng đắng ngắt nhưng mẹ bảo mẹ sẽ cố, mẹ thương những con, mẹ ko thể buông xuôi được dù phổ quát khi đau đớn, mệt mỏi, cảm giác sống ko bằng chết, muốn buông xuôi lắm, bố đã mất rồi, những con chỉ còn biết trông chờ vào mẹ, nên mẹ cố để còn mong có cơ hội khỏe lại, đi khiến lo trả nợ và lo cho các con học xong cho trọn vẹn nguyện ước của bố. Thế rồi trong sự điêu đứng, thập tử nhất sinh ấy, mẹ cũng đã nỗ lực vượt qua được 8 đợt hóa trị, nhưng sau đó về nhà mẹ đã không còn đủ sức khỏe để lao động, làm đồng vườn chăn nuôi như trước. Ba chị em tôi khôn cùng lo âu và bất an vì biết rằng bệnh ung thư của mẹ sẽ có thể bị di căn hoặc tái phát bất cứ lúc nào, lo âu là vậy nhưng cũng không biết phải làm gì để lặng ổn tâm hơn được.

Sau biến cố này, có những lúc tưởng chừng không còn giữ được mẹ, tưởng chừng như đã gần trở nên mồ côi, chúng tôi mới hiểu mẹ thực sự là gia tài quý giá nhất mà chúng tôi có được. Đúng là trong cuộc đời này, ví như có đi cả một vòng quả đất, người mong con mỏi mòn vẫn không người nào ngoài mẹ, có lẽ độc nhất vô nhị chỉ một lần mẹ không thể ngăn được con tiếng khóc, chỉ là khi mẹ không thể nào lau nước mắt cho con, là khi mẹ đã không còn… Chúng tôi sợ lắm, sợ sẽ phải mất mẹ và hiểu rằng phải cố gắng bằng mọi cách để giữ gìn sức khỏe cho mẹ.

May mắn là khi đó, trong họ nội của tôi có bác bỏ Vũ Huy Chương – là anh trai ruột của bố tôi, bác bị ung thư tuyến im di căn xương mà vẫn sống khỏe sau gần 3 năm bệnh viện trả về. Đến thăm mẹ tôi, gửi tặng mđó hộp sản phẩm KSol mà bác bỏ bỏ vẫn sử dụng, rồi khuyên mẹ tôi hãy uống và quyết tâm mua tiếp tiêu dùng đều đặn để cơ thể nhanh bình phục, nâng cao cường sức khỏe. Sản phẩm KSol sẽ giúp nháim nguy cơ mắc ung bướu, KSol còn là một biện pháp rất hữu hiệu cho mục phòng tiêu đề phòng ung thư và ngừa tái phát và di căn cho hồ hết người bệnh ung thư cho mẹ. Sau đó tôi mới biết, bác Chương đã chia sẻ câu chuyện về hành trình chiến thắng bệnh tật của mình trên phóng sự của các đài truyền hình VTV, VTC (bạn đọc có thể xem nội dung các phóng sự bên dưới đây). Hơn hai năm qua, bác đã trở nên người truyền lửa niềm tin cho phần lớn bệnh nhân ung thư khác trên cả nước.

Mẹ tôi kiên cường vượt qua bệnh tật. (Ảnh minh hoạ)

Mẹ tôi kiên cường vượt qua bệnh tật. (Ảnh minh hoạ)

Khi đó tôi cũng mới ra trường và bắt đầu đi làm, chị gái tôi và tôi đều chọn công tác ở thức giấc nhà để tiện thể về sở hữu mẹ hàng tuần, chỉ còn em trai út vẫn còn đang đi học ở Hà Nội. Chị em chúng tôi bàn nhau xin mẹ giao lại sổ nợ, sẽ chính thức nhận nhiệm vụ trả nợ cho những khoản vay chồng chất từ ngày bố mẹ lo cho chúng tôi ăn học và thời kì mẹ điều trị bệnh, cũng như tiền mua sản phẩm KSol cho mẹ dùng hàng tháng nếu như nó thực sự rẻ. Chúng tôi nói sở hữu mẹ rằng tiền chúng con có thể làm ra được, nhưng mẹ thì không, mẹ luôn là độc nhất, mẹ chỉ có một, không thể thay thế, mẹ phải cố gắng sống, sống ko phải vì mẹ mà vì chúng con!

Thế rồi sự cải thiện về sức khỏe của mẹ trong khoảngng ngày đúng như điều mà chúng tôi đã ước ao, mong chờ. Mỗi cuối tuần về sở hữu mẹ, thấy mẹ khỏe ra, tươi vui hơn hẳn, đủ sức khỏe để làm việc ruộng vườn, đan giỏ người thươngng (loại hàng tay chân mỹ nghệ xuất khẩu làm từ vật liệu bè cổo tây khô). Hàng ngày mẹ vẫn chịu khó đi bộ tập thể dục đều đặn, không quên uống KSol và thỉnh thoảng lại đi nhà thờ đọc kinh xin Chúa ban phước lành cho lòng thanh thản và thanh thoát tâm hồn. Trong ánh mắt óng ánh niềm vui và hạnh phúc, mẹ bảo mẹ mong sao bệnh tật lui dần, các con luôn đùm bọc lẫn nhau như bây giờ, mẹ sẽ cố gắng sống khỏe vì biết rằng mẹ là gia tài quý giá nhất của các con.

Mấy hấp ủ nay trời trở lạnh, đã chính thức bước vào một mùa đông nữa, tròn 6 năm từ ngày cha tôi ra đi, nhưng chắc hẳn mùa đông năm nay sẽ ấm áp hơn đa dạng, không còn những nỗi bất an và lo lắng, bình lặng đã trở lại trong mái nhà của chúng tôi. Em trai của tôi cũng đã ra trường và đi làm, khoản nợ của gia đình bao năm nay đã được trả gần hết. Mẹ tôi vừa được đón thêm con dâu mới, sắp có cháu nội, mỗi cuối tuần cả nhà lại rộn vang tiếng cười của các con các cháu.

“Nếu có đi một vòng quả đất trònNgười mong con mỏi mòn, vẫn không người nào ngoài mẹBầu trời trong mắt con ngày càng xanh hơnLà khi tóc mẹ ngày thêm sợi bạcMẹ đã thành hiển nhiên như trời đấtNhư cuộc đời không thể thiếu trong con”.

Nguyễn Xuân Trường

Bài viết Chia sẻ của người con trai có mẹ ung thư đại tràng đã xuất hiện đầu tiên vào ngày Framesi Việt Nam.



source https://framesi.com.vn/chia-se-cua-nguoi-con-trai-co-me-ung-thu-dai-trang/

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này